|
Tống Văn Tuấn cầm kiếm nhãy hẳn vào trong động , còn cách động đạo chừng bảy
tám xích thì dừng lại lớn tiếng thét :
- Vu bà tử , ngươi gian ác đa đoan còn chưa chịu ra đây chịu chết với bỗn công
tử sao ?
Thét rồi , liền men theo vách núi tiến đến gần động đạo hơn , cách chừng bảy tám
xích chỉ là một cái nhãy dài có thể đến nơi .
Bên trong tự nhiên có tiếng lão bà già nữa cười khanh khách vọng ra :
- Thiếu trang chủ đó ư ? Lão bà ta không muốn đả thương ngươi , nhanh ra đi !
Tống Văn Tuấn vừa rồi quát nói chỉ để khích đối phương , lúc nầy nghe tiếng quen
thuộc đúng là Vu bà bà , tiếng nói vọng ra từ trong động đạo bên phải chưa có gì
biến đổi phương hướng .
Trong lòng Tống Văn Tuấn vốn căm hận Vu bà bà thấu xương tủy , khi ấy vừa nghe
tiếng không đợi dứt câu liền nhào người tới , hữu thủ hoa lên một đạo hàn quang
sáng ngời .
Một kiếm đã chuẩn bị trước , ra chiêu lại cực nhanh mà đột ngột , khi thấy đạo
hàn quang phát ra thì đã đến gần chỗ Vu bà bà vừa lên tiếng .
" Keng " một tiếng , mũi kiếm chạm vào vách đá loé lên muôn tia lửa , thì ra Vu
bà bà vừa lên tiếng xong là thân hình đã di động đi nơi khác rồi .
Tống Văn Tuấn một kiếm không thành, giật thót mình định nhãy thoái lui phòng thủ
, đúng lúc ấy nghe giọng Vu bà bà cười khanh khách :
- Lão bà ta vốn còn nể mặt Lão trang chủ đấy nhé , thôi nhanh ra ngoài đi !
Tiếp theo lời nói một cổ kình chưởng phong đánh bật ngược ra .
Tống Văn Tuấn một kiếm rơi vào khoảng không , muốn hóa chiêu hộ thân cũng không
kịp , phản ứng cực nhanh vung tả chưởng ra chiêu Thu Phong Hoành thuyền án ngử
trước ngực chống đở .
Hai chưởng tiếp nhau , Tống Văn Tuấn chỉ cảm thấy luồng chưởng phong của đối
phương vô cùng nhu nhược tợ như tấm nệm bông , nhưng lực phản lại thì cực mạnh
khiến cả người gã lảo đảo thoái về sau mấy bộ .
Cam Huyền Thông thấy vậy vội la lên :
- Thiếu trang chủ sao rồi ?
Tống Văn Tuấn cũng kịp đáp :
- Vừa tiếp chưởng với mụ ta !
Trong khi nói thì cả người còn lảo đảo thêm mấy bước nữa , hơi thở dồn đập rồi "
huỵch " một tiếng ngã người trên đất .
Vô Trụ thiền sư cầm thiền trượng chạy đến , thấy vậy thì cả kinh nói :
- Thiếu trang chủ trúng ám khí ư ?
Tống Văn Tuấn chưa đáp được thì giọng Vu bà bà từ bên trong truyền ra :
- Lão hòa thượng, ngươi công lực thâm hậu , chỉ cần kịp thời dùng Bát Nhã Thiền
Công đả thông Kỳ kinh bát mạch của hắn thì vô sự !
Cam Huyền Thông nghe thì giật mình thét lên :
- Ngươi dùng Âm thủ đả thương Tống thiếu trang chủ ?
Vu bà bà cười lên khanh khách nói :
- Lão bà bà ta đã khuyên mà hắn không nghe , biết làm sao được !
Hoắc Vạn Thanh lúc nầy đứng ở cửa động , nghe nói Thiếu trang chủ của mình thụ
thương thì hốt hoảng hỏi :
- Thiếu trang chủ trúng thương ở đâu ?
Cam Huyền Thông đáp :
- Thiếu trang chủ trúng một chiêu Âm thủ của mụ già kia xem ra không nhẹ đâu ,
Hoắc tổng quản nhanh đưa Thiếu trang chủ ra ngoài .
- Âm thủ ?
Hoắc Vạn Thanh nghe thì chấn động , vội nhãy vào động đưa mắt nhìn , chỉ thấy
Tống Văn Tuấn nằm bất tỉnh nhân sự trên đất , giọng run run vừa căm hận vừa hốt
hoảng nói :
- Đã trúng Âm thủ , chỉ có mụ ta mới cứu được , làm sao bây giờ ?
Trong động đạo giọng Vu bà bà lại vọng ra :
- Lão bà bà đã nói với hòa thượng , chỉ cần dùng Bát Nhã Thiền Công thì cứu được
Thiếu trang chủ .
Bà ta dùng Âm thủ đả thương Tống Văn Tuấn , giờ lại nói rõ ra chỉ có Vô Trụ
thiền sư dùng Bát Nhã Thiền Công đả thông kỳ kinh bát mạch của Tống Văn Tuấn thì
cứu được , rõ ràng bên trong tất có dụng ý .
Dụng ý ấy là gì ? Thứ nhất kéo dài thời gian , thứ hai làm hao tổn tinh lực của
Vô Trụ thiền sư !
Nên biết , trong cả đoàn người này thì phải nói Vô Trụ thiền sư là người có võ
công tinh thông , nội lực thâm hậu nhất . Chỉ cần Vô Trụ thiền sư dùng Bát Nhã
Thiền Công trị thương cho Tống Văn Tuấn , thì tự nhiên tiêu hao tinh lực không
ít , lúc ấy lực lượng của bọn họ cũng bị giảm đi không phải nhỏ .
- A di đà Phật !
Vô Trụ thiền sư chấp tay niệm phật hiệu nói :
- Hoắc tổng quản , chúng ta tạm thời lui ra ngoài , bần tăng cứu chửa cho Tống
thiếu trang chủ là việc quan trọng !
Trong động đạo giọng Vu bà bà đắc ý nói :
- Kể ra cũng không phải là kế hay , nhưng các ngươi nhanh ra ngoài thì hơn !
Hoắc Vạn Thanh hễ nghe giọng Vu bà bà là tức giận , ( Vu bà bà chính là Thôi bà
bà xâm nhập làm bếp trong Thiên Hoa Sơn trang ) , liền gằn giọng thét lớn :
- Lão bà tử , ngươi chớ vội đắc ý , Hoắc mỗ nhất định không tha cho ngươi đâu !
Nói thì nói , nhưng liền bế Tống Văn Tuấn lui ra ngoài động .
Vu bà bà cười ha hả nói :
- Lão bà chờ các ngươi ở đây !
Phi Hồng Dực Sĩ thấy tình thế trước mặt lắc đầu nói :
- Mụ già này thật giảo quyệt đa đoan , cố thủ trong động đạo lại liên tiếp đả
thương hại người của chúng ta , xem ra khó có kế đối phó với mụ ta !
Thần Điêu Đầu Hói nói :
- Đương nhiên mụ ta chỉ chiếm địa thế thuận lợi , so về võ công thì chúng ta
chẳng ai kém , huynh đệ nghĩ ra một kế khả thi là cứ cho mụ ta một mồi lửa , xem
thử còn cố thủ không chui ra nữa không !
Cam Huyền Thông nói :
- Mạnh đạo huynh chớ quên rằng Minh chủ hiện cũng bị giữ trong động .
Lúc nầy Vô Trụ thiền sư đã ngồi bàn tọa vận công thi triển Bát Nhã Thiền Công
trị thương cho Tống Văn Tuấn , lão đặt tay lên người gã nói :
- Bần tăng đả thông Kỳ kinh bát mạch cho Thiếu trang chủ , ít nhất cũng mất nửa
canh giờ . Trong thời gian này tuyệt đối không để có người quấy nhiểu , không
chừng bọn Vu bà bà nhân cơ hội này xông ra đột phá vòng vây , cho nên chư vị đạo
huynh xin cẩn thận phòng bị cho !
Cam Huyền Thông nói :
- Đại sư cứ yên tâm , có chúng tôi bảo hộ , quyết không để sai sót gì đâu .
Phi Hồng Dực Sĩ nói :
- Cam đạo huynh , hay là chúng ta phân người canh giữ , tránh đến lúc lâm cơ trở
tay không kịp .
Cam Huyền Thông nói :
- Trong số chúng ta có thể kinh nghiệm trận mạc thì Mạnh đạo huynh là nhiều hơn
cả , hay là mời Mạnh đạo huynh đứng ra điều binh khiển tướng , chư vị thấy thế
nào ?
Phi Hồng Dực Sĩ gật đầu đồng tình ngay :
- Cam huynh nói chí phải , Mạnh đạo huynh , giờ chúng ta nên dàn trận phòng thủ
thế nào , xin nghe theo lời đạo huynh .
Thần Điêu Đầu Hói xoa tay lên chiếc đầu vắng tóc của mình cười đáp :
- Đạo huynh điều khiển cũng được mà ?
Cam Huyền Thông nói :
- Thời gian rất gấp , Mạnh đạo huynh xin chớ khách khí , bần đạo và chư vị đây
đều nghe theo sự điều khiển của đạo huynh , không nên thoái thác nữa .
Thần Điêu Đầu Hói đưa mắt nhìn động khẫu rồi cười nói :
- Theo ý huynh đệ , thì Cam đạo huynh và Lục đạo huynh phân làm hai bên tả hữu
trấn giữ cửa động không cho người trong động xông ra , ba vị Sử đại hiệp , Nhạc
thiếu hiệp và Trúc cô nương bảo vệ Vô Trụ thiền sư và Thiếu trang chủ , Hoắc
tổng quản giữ người Thiếu trang chủ , còn bần đạo sẽ giữ đường lên núi .
Phi Hồng Dực Sĩ vừa nghe xong , rút phắt thanh trường kiếm cười nói :
- Mạnh đạo huynh quả nhiên có tài quân sư , chúng ta cứ theo lệnh hành sự .
Nói rồi cùng Cam Huyền Thông trở vào lại trong động , phân thủ hai bên động đạo
, thần sắc rất uy vũ .
Sử Truyền Đỉnh vừa rồi trúng ám khí , nhưng đã được rút ra , sau một hồi vận khí
điều tức thì thương thế lành lại hơn nữa , lúc nầy cùng Nhạc Tiểu Tuấn và Trúc
Thu Lan tạo thành thế chân vạc vây tròn quanh Vô Trụ thiền sư và Tống Văn Tuấn
để bảo vệ .
Vô Trụ thiền sư thấy mọi người đã bày binh bố trận đâu vào đấy , khi ấy yên tâm
bắt đầu vận chân lực thi triển Bát Nhã Thiền Công trị thương cho Tống Văn Tuấn .
Một tay đặt lên ngực , tay kia đặt trên huyệt Bách Hội của Tống Văn Tuấn , một
luồng chân khí phát khởi từ Đan Điền từ từ đẩy sang người họ Tống .
Nên biết , đả thông thập nhị kinh mạch thì không khó , nhưng muốn đả thông Kỳ
kinh bát mạch thì chẳng dễ tí nào , điều đầu tiên cần nhất là người đó phải có
đến mấy mươi năm công lực hỏa hầu .
Nhất là đối với trúng Âm thủ , kinh lạc trong người bị âm khí xâm nhập gây trì
trệ tắc nghẽn . Vốn chỉ có đích thân người xử dụng Âm thủ , dùng lại chính nó để
hút hết âm khí ra khỏi người bị trúng thương , nếu không thì chỉ còn một phép
khả thi là dùng Bát Nhã Thiền Công của Thiếu Lâm để đả thông Kỳ kinh bát mạch ,
mới cứu nỗi .
Vô Trụ thiền sư là người đứng nhất nhì trong Thiếu Lâm phái đương thời , võ học
thặng thừa , nội công tinh thâm , mà đạo hạnh tu tập cũng đạt đến cảnh giới chí
cao . Lúc nầy vận nội lực mấy mươi năm tu tập thi triển Bát Nhã Thiền Công tự
nhiên pháp tướng trang nghiêm , khiến mọi người nhìn thấy không khỏi sinh lòng
kính trọng nễ phục .
Phút chốc , trên mỏm núi lặng ngắt như tờ , chỉ còn nghe tiếng dạ phong thổi qua
vách đá u ú .
Không biết đã qua thời gian bao lâu , dưới núi chẳng thấy có người xông lên , mà
bọn Vu bà bà nấp trong đồng đạo cũng không thấy động tịnh gì , thời gian cứ từng
khắc từng khắc trôi qua trong khi mọi người vẫn căng thẳng phòng bị .
Bỗng nhiên nghe Vô Trụ thiền sư quát một tiếng , tay đặt trên huyệt Bách Hội của
Tống Văn Tuấn thâu về .
Một tiếng sư tử hống của thiền sư trong màn đêm tĩnh mịch của núi rừng vang lên
tợ như tiếng sấm nghe đến lùng bùng màng nhĩ .
Tống Văn Tuấn vẫn được Hoắc Vạn Thanh ôm trong tay , thân hình giật nãy một cái
, rồi như người vừa tỉnh sau cơn mê , mở bừng mắt ra ngơ ngác hỏi :
- Í , tôi làm sao lại ngồi đây ?
Nói rồi định trở người ngồi dậy , nhưng Hoắc Vạn Thanh cản lại :
- Thiếu trang chủ thấy trong người khoẽ nhiều rồi chứ ? Thương thế vừa lành ,
không nên động mạnh . . .
Tống Văn Tuấn quay đầu ngơ ngác hỏi :
- Hoắc tổng quản , ta làm thế nào ?
Vô Trụ thiền sư thở ra một hơi , từ từ đứng lên tay chống thiền trượng cười đôn
hậu nói :
- Thiếu trang chủ đã không còn đáng lo ngại nữa , vừa rồi nguy hiểm nhất chính
là âm khí xâm nhập kinh lạc gây tổn thương lớn cho dương khí trong nội thể , bần
tăng đã dùng Bát Nhã Thiền Công đẩy bức âm khí ra khỏi cơ thể , thương thế của
Thiếu trang chủ đã hồi phục hoàn toàn .
Tống Văn Tuấn giờ mới nhớ ra mọi chuyện , đứng lên chắp tay thi lễ nói :
- Đa tạ đại sư cứu mạng , tại hạ giờ đã nhớ ra mọi chuyện , lúc ấy tại hạ cùng
Vu bà bà đấu nhau một chưởng , chỉ cảm thấy chưởng lực của mụ ta âm nhu yếu
nhược nhưng có một lực xuyên mạnh kinh khủng , mà chưởng lực của tại hạ không
làm sao cản lại nỗi . Tiếp rồi chỉ thấy người run lạnh lên , xương cốt rả rời ,
cuối cùng thì đầu óc hôn trầm không còn biết gì nữa .
Hoắc Vạn Thanh cũng đứng lên nói :
- Vu bà bà thi triển độc chưởng kia chính là Âm thủ , may mà có đại sư ở đây
dùng nội gia công pháp Phật môn Bát Nhã Thiền Công mới đả thông được Kỳ kinh bát
mạch cứu Thiếu trang chủ .
Tống Văn Tuấn lần nữa thi lễ Vô Trụ thiền sư :
- Thửa mong ân tứ cứu mạng của thiền sư , tại hạ cảm kích vô cùng .
Thần Điêu Đầu Hói chen vào nói :
- Thiếu trang chủ chớ nên nói lời khách khí như vậy , Vu bà tử nảy giờ đã lâu
không thấy động tịnh gì , lão hũ cảm thấy đáng hoài nghi lắm , hay là chúng ta
tìm cách vào trong xem sao ?
Cam Huyền Thông vuốt chòm râu đen lưa thưa dưới cằm , trầm ngâm suy nghĩ đọan
nói :
- Mạnh đạo huynh nói không sai , Vu bà bà đã dùng Âm thủ đả thương Thiếu trang
chủ , cớ gì lại tự nói ra cho đại sư dùng Bát Nhã Thiền Công giải cứu , rõ ràng
là đã có ý tính kế hoãn binh kéo dài thời gian .
Sử Truyền Đỉnh nói :
- Thế nhưng mụ ta không có binh chi viện đến , dùng kế hoãn binh phỏng có ích gì
?
Thần Điêu Đầu Hói nói :
- Có thể do chúng ta kéo lên đây nhanh quá , tặc đảng bày binh bố trận không kịp
, viện binh cũng không kịp tới chăng ?
Tống Văn Tuấn nói :
- Nói vậy thì chúng ta nên nhanh chóng xông vào , tặc bà kia chỉ lợi dụng địa
thế thuận lợi ngầm ở trong đánh chưởng ra , lần nầy tại hạ cho mụ ta nếm mùi lợi
hại !
Nói xong là vung kiếm phát lên thành tiếng định xông lên trước ngay .
Sử Truyền Đỉnh nói :
- Thiếu trang chủ , tại hạ đi cùng Thiếu trang chủ đánh trận đầu , nhất định
phải bắt sống mụ tặc bà này !
Vô Trụ thiền sư ngăn lại :
- Nhị vị xin dừng bước !
Tống Văn Tuấn , Sử Truyền Đỉnh dừng chân lại quay đầu hỏi :
- Đại sư có gì chỉ giáo ?
Vô Trụ thiền sư nói :
- Vu bà bà giao giải trí trá , chúng ta muốn xông vào thì cũng cần phải có kế
hoạch chu đáo mới được . Theo ý bần tăng , trước khi chúng ta tấn công vào
động nên đề cử một người chỉ huy , có vậy mới không bị hỗn loạn khi lâm sự ..
.
Cam Huyền Thông ủng hộ nói ngay :
- Đại sư đức cao vọng trọng , tài trí hơn người , chính là vị lãnh đạo tốt
nhất .
Vô Trụ thiền sư chấp tay nói :
- Bần tăng không dám , nhưng bần tăng xin cử một người chính là Mạnh thí chủ ,
kiến văn quảng bát , vừa rồi điều động phòng hờ cho bần tăng không chút sơ
xuất , lần nầy tấn công hang động , do Mạnh thí chủ lãnh đạo là hay nhất !
Phi Hồng Dực Sĩ nói :
- Đại sư nói rất đúng , Vu bà bà giảo hoạt như con hồ ly , chúng ta cũng cần
phải chọn một lão hồ ly để đối phó lại với mụ ta mới không bị đo ván ! Ha ha
.. .
Thần Điêu Đầu Hói nói :
- À , con cò ma ngươi cho ta là lão hồ ly ư !
Phi Hồng Dực Sĩ càng cười lớn :
- Ha ha ... Đại sư bảo ngươi là người kinh nghiệm phong phú , kiến thức quảng
bát , chẳng phải hồ ly thì là gì ?
Vô Trụ thiền sư nói :
- A Di Đà Phật , Lục đại huynh dẫn lời bần tăng như vậy , thật tội này bần
tăng xin gánh chịu !
Cam Huyền Thông thấy bọn họ nói đùa mãi , bèn chen vào cắt ngang :
- Thôi , thôi , chúng ta nên nói nghiêm túc , ý của đại sư thật cao kiến ,
chúng ta vừa rồi ba lần vào động không thành công , lần nầy cần có người chỉ
huy mới được , Mạnh đạo huynh cũng không nên thoái thác , chúng ta nhất nhất
nghe theo Mạnh đạo huynh .
Thần Điêu Đầu Hói lắc đầu cười nói :
- Thôi được , để lão hũ làm lão hồ ly một lần !
Nói rồi vỗ vào vai Vô Trụ thiền sư nói tiếp :
- Đại sư trao lại chiếc hỏa đồng của Trúc cô nương cho lão hũ , trước khi tiến
công vào động , lão hũ muốn quan sát lại thực địa lần nữa .
Vô Trụ thiền sư liền lấy chiếc hỏa đồng trong áo ra trao cho lão .
Thần Điêu Đầu Hói cầm hỏa đồng trong tay , nhìn bọn Tống Văn Tuấn và Sử Truyền
Đỉnh nói :
- Sử đạo huynh và Thiếu trang chủ lần nầy hộ tống cho lão hũ nhé !
Hoắc Vạn Thanh thấy Thiếu trang chủ của mình thương thế vừa hồi phục sợ không
ổn bèn nói ngay :
- Mạnh đại hiệp , lão hũ cũng xin tháp tùng .
Thần Điêu Đầu Hói xua tay nói :
- Bỗn tướng quân chỉ đi thực sát địa hình , không nên đông người , chư vị tạm
chờ ở đây .
Nói rồi phất tay áo , cả người đã phóng tới hướng của hang động .
Sử Truyền Đỉnh và Tống Văn Tuấn lập tức phân hai bên theo phía sau .
Thần Điêu Đầu Hói dùng truyền âm nhập mật nói :
- Nhị vị chớ nên đi quá gần lão hũ , giữ khoảng cách bảy tám xích là được ,
chú ý đối phương lại phóng ám khí !
Truyền hết câu thì người cũng đã vào trong động , còn cách động đạo bên phải
chừng tam xích vội dừng chân ở vị trí an toàn , tạch một tiếng khô khan ,
chiếc hỏa động bật cháy sáng tỏa soi toàn động .
Đây là việc trái thường nguy hiểm , vì đối phương ẩn bên trong càng nhận rõ
mục tiêu tấn công , việc làm đại kỵ với những người hành động trong bóng tối .
Thế nhưng , ánh lửa cháy sáng một lúc , trong động vẫn im phăng phắt , không
một chút động tịnh nguy hiểm .
Thần Điêu Đầu Hói đằng hắng một tiếng rồi cao giọng nói :
- Lão hũ Mạnh Đạt Nhân của Lục Hợp môn , mời Vu bà bà ra nói chuyện !
Trong động vẫn tịch lặng như tờ , chẳng có người đáp lại .
Nên biết , Thiên lý hỏa động là vật đặc chế của Mai Hoa bà bà dùng dể hành tẩu
trên giang hồ , ánh sáng của nó rất mạnh , có thể phát chiếu rõ mọi vật xa hai
trượng , Thần Điêu Đầu Hói đứng chỉ cách động đạo chừng bảy tám xích , đương
nhiên ánh sáng soi thấu vào trong động đạo .
Lão ta lên tiếng tự báo ra tính danh , đương nhiên là muốn khiêu chiến theo
đúng lễ giang hồ , đối phương không thể nào ra tay đánh lén .
Huống gì với khoảng cách khá xa này , thì dù đối phương có dùng ám khí tập
kích , thì lực đến đó cũng giảm nhiều , đũ thời gian để đối phó .
Thực ra , lão khiếu chiến là để kéo dài thời gian , lúc nầy ánh mắt đưa nhau
quan sát địa thế trong động , không bõ sót một nơi nào .
Thế nhưng không nhìn thì thôi , đã nhìn thì khiến lão chau mày nhíu mặt . Nhân
vì tình thế trong động rất lắc léo khúc khuỷu , động mở rộng rồi hẹp lại ở cửa
động đạo bên phải , động đạo cao tầm một người vừa đi lọt qua , nhưng vào sâu
bên trong chừng ba bộ thì đường động đạo bị chận ngang bởi bức tường đá , rõ
ràng là động đạo rẻ sang trái . Cho nên tầm quan sát thăm dò bất quá cũng dừng
lại ở bức tường đá chận ngang sâu trong động đạo được ba bước đó mà thôi , còn
động đạo chạy sâu đến đâu , hình thế bên trong như thế nào thì chịu ?
Thần Điêu Đầu Hói đứng lặng người một lúc , thấy không ai đáp lại cũng không
có chút động tịnh nào thì trong lòng thầm sinh nghi :
- Chẳng lẻ trong động này còn có một lối thoát khác ? Nếu đúng như vậy thì vừa
rồi mụ ta dùng Âm chưởng đánh thụ thương Tống Văn Tuấn , rồi bảo Vô Trụ thiền
sư dùng Bát Nhã Thiền Công cứu chữa , chính là kế hoãn binh , mục đích chỉ kéo
dài thời gian yễm hộ cho Xuân Mai theo lối hậu thoát ra ngoài rồi . Ái , Minh
chủ rõ ràng là đã bị chúng đưa đi nơi khác chứ chẳng nghi ?
Nghĩ đến đó , lòng lão gấp lên , thét lớn :
- Vu bà bà , lão hũ muốn nói chuyện với ngươi , rõ chứ ?
Miệng quát , nhưng chân liền lần bước tới gần động khẫu hơn .
Giờ chỉ cần tung người nhãy tới ngay chỗ rẻ , thì có thể nhìn thấy động đạo
dẫn về bên trái chạy đến đâu . Thế nhưng đó không phải là chuyện đơn giản !
Quả nhiên không sai , chân chỉ còn cách động đạo chừng ba xích , Thần Điêu Đầu
Hói đột nghe vù vù mấy tiếng , ba chiếc đủa sáng trắng bắn ra như phi tiển .
Tiếp đó là tràng cười của Vu lão bà , nói :
- Mạnh lão đầu , ngươi chỉ cần tiến thêm một bước nữa , thì mạng ngươi không
còn .
Thần Điêu Đầu Hói vừa nghe đúng giọng Vu bà bà thì khắp khởi vui mừng nghĩ
nhanh :
- Mụ ta còn đây , như vậy rõ ràng động này không có lối thoát khác !?
Trong khi nghĩ , thì đã phất tay áo lên , một đạo kình lực cực mạnh đánh bật
ba chiếc đủa bay ngược trở lại ghim vào vách đá .
Nhưng lão vẫn sinh nghi , đưa tay áo lên xem , dưới ánh hỏa động đã thấy rõ
mấy chiếc kim châm nhỏ như cọng lông chân , lão thầm giật mình kêu lên :
- Hiểm thật ! Đoạt mệnh châm của mụ ta thật hiểm , thủ đoạn ra tay cũng tinh
xảo , tá lực mấy chiếc đủa kia để thi triển Đoạt Mệnh Châm , đúng là mụ hồ ly
chẳng sai . May mà ta đã sớm đề phòng chỉ dùng trửu công ứng phó , bằng không
cũng lãnh vài chiếc Đoạt Mệnh Châm này vào lòng bàn tay .
Lão cười gằn mấy tiếng nói lớn :
- Đoạt Mệnh Châm của ngươi hiểm thật , chẳng ngờ muốn lúc mấy chiếc đủa kia để
thi triển ám khí , may mà lão phu sớm nhận ra được thủ đoạn của ngươi .
Vu bà bà lạnh giọng nói :
- Mạnh lão đầu , đây chỉ là lời cảnh cáo của lão bà bà ta mà thôi , nếu ngươi
còn không nghe mà tiến thêm vào một bước , lão bà bà bảo đảm ngươi bõ mạng tại
đây ngay lập tức !
- Hảo , Thần Điêu Đầu Hói đâu phải là hạng tầm thường mà bị đối phương hù dọa
.
Lão cười rung cả chòm râu sơn dương nói lớn :
- Chúng ta ở đây nói chuyện cũng không sao !
Vu bà bà Hừ một tiếng hỏi :
- Ngươi có gì thì nói mau ?
Thần Điêu Đầu Hói để tâm lắng nghe tiếng nói của Vu bà bà , để phán đoán ra
nơi ẩn thân của bà ta , thế nhưng nghe xong vẫn không nhận ra nơi nào , có lẻ
vì vách đá nhiều mà lại chật hẹp tiếng dội liên tục .
Lão là người lịch duyệt kinh nghiệm giang hồ , đương nhiên đã nghĩ ra có thể
Vu bà bà áp miệng sát vào vách đá để nói , cho nên âm thanh mới truyền dội vào
vách đá liên tục như thế .
Nhưng lão vờ như không hay biết , sang sảng nói tiếp :
- Vu bà bà , các ngươi kiên quyết cố thủ trong này không phải là thượng sách ,
song phương nếu cứ kéo dài thế này thì phần chịu thiệt đương nhiên thuộc về các
ngươi .
Vu bà bà nói :
- Hừ , chúng ta thiệt gì chứ ? Chẳng phải các ngươi xông vào đây đã có hai tên
bị thụ thương đó sao ?
Thần Điêu Đầu Hói nói :
- Chúng ta giờ không cần xung đột với các ngươi , có hai cách để các ngươi tự
chui đầu ra .
- Hắc hắc . . . Các ngươi buộc lão bà tự chui ra e khó hơn lên trời đấy !
Thần Điêu Đầu Hói ngữa cổ cười khà khà nói :
- Thứ nhất là dùng hỏa công , chỉ cần cho một đống củi khô vào đây đốt cháy lên
, lửa tuy không táp được vào sâu bên trong , thế nhưng khói thì không cản nỗi nó
đâu , đến lúc đó các ngươi ho sặc sụa , rúc ra như người ta xông chuột vậy mà !
Vu bà bà "hừ" một tiếng lạnh lùng đáp :
- Thách các ngươi dùng hạ sách này đấy !
Câu này nghĩa là sao , đương nhiên bà ta đã nắm được Võ lâm Minh chủ trong tay ,
chi ít khiến đối phương ném chuột cũng sợ vở bình ?
Thần Điêu Đầu Hói đương nhiên cũng nghĩ ra được điều này , trong lòng mừng khắp
khởi , vì như vậy có nghĩa là Minh chủ vẫn còn trong thạch động này chứ chưa bị
đưa đi xa .
- Cứ cho là chúng ta không dùng hỏa công đốt động , nhưng chỉ cần giữ chặc bên
ngoài , các ngươi mang theo lương khô có hạn , vài ba ngày chẳng lẻ chịu chết
đói mà không chui ra ?
Vu bà bà nói cứng :
- Cứ thử xem !
- Cho nên lão hũ mới khuyên các ngươi chỉ cần buông binh khí tự ra đầu hàng ,
thì lão hũ sẽ đảm bảo an toàn cho các ngươi .
Vu bà bà cười khan mấy tiếng nói :
- Mạnh lão đầu , chúng ta mèo nào cắn miễu nào còn chưa biết , ngươi khuyên lão
bà bà đầu hàng thì ngươi đang nằm mộng đấy !
- Mèo nào cắn miễu nào ? Ha ha . . . Vu bà bà , ngươi nói cứ như ngươi đũ khả
năng địch lại chúng ta nhĩ ?
- Hừ , lão bà bà tuy không phải là đối thủ với các ngươi , thế nhưng cũng có
người khống chế các ngươi !
Thần Điêu Đầu Hói lần nầy cười thầm trong lòng , từ ngữ khí của bà ta đã nhận rõ
đối phương đang dùng kế hoãn binh . Vừa rồi dưới chân vách núi , Lang Sơn Nhất
Bái tháo chạy , nhất định là đi cầu viện binh , chỉ cần càng kéo dài thời gian
thì đối với Vu bà bà càng có lợi .
Lão nghĩ nhanh trong đầu kế hay nhất là tốc chiến tốc quyết , như vậy mới tránh
bị đối phương nội công ngoại kích .
Nghĩ vậy liền định nhanh kế hoạch trong đầu , cười vang ha hả nói :
- Hảo , để lão hũ xem người nào khống chế nỗi chúng ta ? Vu bà bà , lão hũ chờ
ngươi ngoài động .
Vu bà bà cười nhạt đáp :
- Ngươi cứ chờ mà xem !
Thần Điêu Đầu Hói tắt chiếc hỏa động , rồi quay người nói :
- Sử đạo huynh , Thiếu trang chủ , chúng ta ra thôi !
Bọn Sử Truyền Đỉnh và Tống Văn Tuấn không biết lão có kế gì , nhưng nghe vậy thì
liền rút ra trước , kế đến Thần Điêu Đầu Hói cũng ra theo .
Vô Trụ thiền sư thấy bọn họ trở ra bước đến nghênh đầu hỏi :
- Mạnh đạo huynh quan sát rồi , hẳn đã có kế gì hay ?
Thần Điêu Đầu Hói lắc đầu đáp :
- Hình thế trong động thật lắc léo , giữ dễ công khó , thế nhưng lão hũ từ miệng
mụ ta đã nhận ra một điểm .
Phi Hồng Dực Sĩ vội hỏi :
- Đạo huynh phát hiện gì sao ?
Thần Điêu Đầu Hói đáp :
- Ban đầu lão hũ ngờ rằng mụ ta dùng kế hoãn binh để Xuân Mai đũ thời gian mang
Minh chủ theo một lối thoát khác ra ngoài . . .
Hoắc Vạn Thanh gật đầu nói ngay :
- Điều này cũng rất có thể !
Thần Điêu Đầu Hói mĩm cười nói tiếp :
- Thế nhưng sau mấy câu vờ bắt chuyện với mụ ta , thì nghe ra trong động này
không còn lối thoát nào khác , và Minh chủ vẫn còn ở trong động .
Nói đến đó lão thấp giọng hơn :
- Vừa rồi bọn Lang Sơn Nhất Bái và Cửu Chỉ La Hán vội vàng tháo chạy , có lẻ là
đi cầu viện binh , nếu cứ kéo dài thời gian thì rất bất lợi cho chúng ta .
Mọi người như hiểu ra , Vô Trụ thiền sư hỏi :
- Vậy theo ý Mạnh đạo huynh , chúng ta nên làm gì ?
Thần Điêu Đầu Hói nói :
- Trước khi viện binh đối phương chưa đến kịp , chúng ta nhanh xông vào động cứu
Minh chủ , đó là thượng sách !
Cam Huyền Thông nói :
- Mọi chuyện đều nghe theo điều binh khiển tướng của Mạnh quân sư .
Thần Điêu Đầu Hói vuốt chòm râu sơn dương cười cười nói tiếp :
- Mọi người lại đây , tiểu đệ có một kế nhỏ này .
Nói rồi lão bước đến một phiến đá bên phải cửa động ngồi xuống , mọi người thấy
thần thái bí mật của lão cũng liền bước đến vây quanh .
Thần Điêu Đầu Hói giọng rất thấp từ từ nói :
- Chúng ta lần nầy tất cả cùng xông vào , thế nhưng nhiệm vụ mỗi người khác nhau
. Đại sư , Cam đạo huynh và Lục đạo huynh ba vị đảm nhiệm trấn giữ cửa động , đề
phòng viện binh đối phương kéo đến tập hậu , quyết giữ không để chúng xông vào
động .
Vô Trụ thiền sư , Cam Huyền Thông và Phi Hồng Dực Sĩ gật đầu .
Thần Điêu Đầu Hói nói tiếp :
- Hoắc tổng quản , Tống thiếu trang chủ và Sử đạo huynh ba vị theo huynh đệ áp
sát vào động đạo khiêu chiến với Vu bà bà , cứ vờ làm như quyết xông vào thật
nhưng cần nhớ kỹ là không nên quá hư trương thanh thế , cũng không được mạo hiểm
xông đến quá gần !
Hoắc Vạn Thanh cảm thấy khó hiểu hỏi :
- Chúng ta chỉ hư trương thanh thế , vậy ai sẽ trực tiếp xông vào ?
Thần Điêu Đầu Hói cười đáp :
- Đương nhiên là có lý của nó bên trong , chỉ cần Hoắc tổng quản theo mệnh huynh
đệ mà làm là được .
Nói rồi lão đưa mắt nhìn Trúc Thu Lan hỏi :
- Người tiên phong xung trận chính là Trúc cô nương , Nhạc thiếu hiệp trợ phò ,
cô nương dám chứ ?
Nghe một câu này ai cũng ngớ người .
Trong cả đoàn người , Vô Trụ thiền sư , Phi Hồng Dực Sĩ và Cam Huyền Thông có
thể nói là những người có võ công cao hơn cả , vậy mà chỉ ở ngoài phòng thủ động
khẫu .
Đến khi bản thân lão và Hoắc Vạn Thanh cũng chỉ là hư trương thanh thế , ngược
lại người tiên phong xông vào lại là vị cô nương có võ công kém nhất trong bọn .
Thử hỏi nghe chuyện này không khiến ai cũng kinh ngạc sao ?
Mọi người còn nhao nhao xầm xì bàn tán , thì Trúc Thu Lan đã cười tươi đáp :
- Tiểu nữ tử tuân lệnh quân sư , chỉ có điều xin quân sư hiến cho diệu kế ?
Thần Điêu Đầu Hói cười nói :
- Đương nhiên , đương nhiên ! Thôi , mọi người giải tán , chỉ một mình ngươi
lĩnh tiên phong ở lại nhận lệnh , quân cơ cần nhất tối mật !
Phi Hồng Dực Sĩ nhún vai cười khà khà nói :
- Xem ra Mạnh đạo huynh có tướng làm quân sư thật đấy , có điều không biết cẩm
nang diệu kế của quân sư có linh hiệu hay không mà thôi ?
Thần Điêu Đầu Hói cũng cười đáp lại :
- Không linh hiệu há làm nỗi quân sư ? Thời gian đã gấp lắm rồi , xin mọi người
giải tán cho !
Bọn Vô Trụ thiền sư liền kéo nhau đi đến cửa động , Nhạc Tiểu Tuấn từ đầu đến
giờ không hề lên tiếng , chỉ lẳng lặng theo chân bọn họ .
Lúc ấy mới thấy Thần Điêu Đầu Hói ghé sát tai Trúc Thu Lan nói nhỏ một hồi .
Trúc Thu Lan thần thái tỏ ra hơi lúng túng , lí nhí nói gì với lão .
Thần Điêu Đầu Hói lại nói thêm một hồi , chừng như đã thuyết phục được nàng .
Trúc Thu Lan gật đầu , nghe lão ta nói thêm mấy câu nữa thì cả hai mới đứng lên
.
Thần Điêu Đầu Hói nói lớn :
- Tốt , giờ thì chúng ta có thể vào .
Rồi lão nhìn Nhạc Tiểu Tuấn căn dặn :
- Nhiệm vụ của Nhạc thiếu hiệp là yễm hộ Trúc cô nương , tất cả lão hũ đã nói rõ
với Trúc cô nương , nếu thấy cô ta chưa gặp gì quá cấp bách nguy hiểm , thì
Thiếu hiệp tuyệt đối không được xuất thủ !
Nhạc Tiểu Tuấn gật đầu đáp :
- Tại hạ đã nhớ .
- Hảo , Trúc cô nương , Nhạc thiếu hiệp , nhị vị theo sau lưng lão hũ , cứ nhìn
ám hiệu mà hành động .
Nói rồi , lão sải chân đi trước tiên vào trong động .
Trúc Thu Lan và Nhạc Tiểu Tuấn liền bước theo sau .
Kế đó là bọn Hoắc Vạn Thanh , Sử Truyền Đỉnh và Tống Văn Tuấn .
Còn lại Vô Trụ thiền sư , Phi Hồng Dực Sĩ và Cam Huyền Thông ba người ở bên
ngoài làm nhiệm vụ trấn giữ cửa hang động .
Hết - Tiên Cô Bảo Kiếm - Cổ Long
|