Liêu Trai Chí Dị - Bồ Tùng Linh
|
Quan Thái Thường họ Vương, người đất Việt,
lúc còn trái đào, ban ngày nằm ngủ trên sập. Bỗng trời tối
sầm, sấm sét nổi lên ầm ầm, một vật gì to hơn con mèo đến
nằm phục bên cạnh mình, quanh quẩn mãi không rời. Một lúc
trời quang tạnh, con vật liền bỏ đi. Nhìn xem, không phải là mèo,
mới sợ, gọi anh ở buồng bên, anh nghe thấy, mừng nói:
- Em tất sẽ hiển quý to. Ðấy là giống hồ đến
tránh sấm sét đó.
Sau quả nhiên tuổi trẻ đỗ tiến sĩ, rồi từ
huyện lệnh vào kinh là thị ngự. Sinh được một trai là Nguyên
Phong, rất mực ngây ngô, mười sáu tuổi vẫn chưa biết thế nào
là đực cái, vì thế mà người quanh vùng không ai gả con cho. Vương
lo lắm.
Chợt có người đàn bà đưa một cô gái đến
nhà, tự xin gả cho Nguyên Phong. Trông người con gái, thấy nhoẻn
cười tươi xinh thật là phẩm tiên. Vương mừng, hỏi họ tên.
Tự nói là họ Ngu, con gái tên Tiểu Thu, tuổi vừa đôi tám. Bèn
đến tiền sính lễ, nói:
- Trước đây, nó ở với tôi, rau cháo không đủ
no, nay một sớm được gởi thân chốn nhà cao cửa rộng có kẻ
hầu người hạ, thừa miếng ngon của lạ, nó được vừa mà tôi
cũng thỏa nguyện, có phải bán rau đâu mà nói giá!
Phu nhân mừng lắm, tiếp đãi rất hậu. Người
đàn bà liền bảo cô gái lạy Vương và phu nhân, dặn rằng:
- Ðây là bố chồng, mẹ chồng của mày, phải
hầu hạ cẩn thận. Ta vội lắm, phải đi, vài ba hôm nữa sẽ
trở lại.
Vương sai đầy tớ thắng ngựa đưa về. Người
đàn bà nói:
- Làng tôi không xa, không dám phiền bày vẽ.
Bèn ra cửa đi.
Tiểu Thu cũng không có vẻ buồn bã quyến luyến,
liền mở hòm lấy đồ trang sức ra.
Phu nhân cũng yêu thích cô gái lắm.
Mấy hôm sau, người đàn bà không đến. Hỏi quê
quán, cô gái cũng ngớ ngẩn, không nói rõ được đường sá thế
nào. Bèn sắp đặt cho một căn nhà riêng, cho vợ chồng làm lễ
thành hôn. Họ hàng nghe thấy Vương vơ quàng con nhà bần tiện làm
dâu ai cũng chê cười. Khi trông thấy cô gái thì đều kinh ngạc,
những lời bàn tán từ đó mới thôi.
Cô gái lại rất thông minh, biết dò đón ý tứ
mừng giận của bố mẹ chồng. Vợ chồng Vương yêu quý con dâu
quá thói thường, lại lo ngay ngáy chỉ sợ vợ nó chê con trai mình
ngây; thế mà cô gái vẫn một mực vui cười, không lấy thế làm
điều. Chỉ có cái hay đùa; lấy vải khâu làm quả cầu, đá chơi;
đi đôi hài da nhỏ, đá quả cầu xa đến vài chục bước rồi đánh
lừa công tử chạy ra nhặt; công tử và thị tỳ thường toát
mồ hôi chạy theo.
Một hôm, Vương tình cờ đi qua, quả cầu bỗng
bay vụt đến, trúng ngay vào mặt. Cô gái và thị tỳ chạy mất,
còn công tử vẫn nhảy nhót đuổi theo. Vương nổi giận, lấy đá
ném, chàng mới lăn ra mà khóc.
Vương đem chuyện về kể với phu nhân, phu nhân
sang mắng cô gái, cô gái cúi mặt cười tủm, lấy tay xoa mép giường.
Phu nhân về rồi, lại đùa nghịch như trước, lấy phấn trát vào
mặt công tử loang lổ như quỷ.
Phu nhân trông thấy, giận lắm, gọi đến mắng
thậm tệ.
Cô gái dựa vào ghế, mâm mê giải lưng, không
sợ, cũng không nói năng gì.
Phu nhân không làm thế nào được, nhân lấy roi
đánh cậu con.
Nguyên Phong kêu ầm lên, cô gái mới biến sắc,
quỳ xuống xin tha.
Phu nhân nguôi ngay cơn giận, vứt roi trở
về.
Cô gái vừa cười, vừa lôi công tử vào nhà, rũ
bụi ở quần áo, lau nước mắt, xoa những vết roi đòn, lấy
quả táo và hạt dẻ cho ăn. Công tử bèn thôi khóc, lại vui ngay.
Cô gái đóng cánh cửa thông ra sân, lấy mũ áo thắng bộ cho công
tử đóng vai Bá Vương, làm người sa mạc, còn mình thì trang điểm,
bó lưng lại, rồi súng sính múa điệu 'Dưới Trướng' . Hoặc có
khi lấy lông đuôi chim trĩ, cài vào mái tóc, gẩy đàn tỳ bà,
tiếng tình tang réo rắt mãi; cười vang cả nhà; lâu ngày coi là
thường.
Vương thấy con mình ngây, không nỡ trách dâu, dù
thoảng nghe thấy cũng bỏ qua.
Cùng ngõ, có một viên quan cấp gián họ Vương,
ở cách nhau hơn mười nhà, nhưng vốn không ưa nhau. Bấy giờ,
gặp lúc triều đình ba năm xét công các quan lại. Cấp gián ghen Vương
được giữ ấn đạo Hà Nam, định bụng làm hại. Vương biết mưu
hắn, lo nghĩ mà không có kế gì. Một tối đi nằm sớm. Cô gái
đội mũ đeo đai đóng giả làm Tể Tướng, cắt tơ trắng làm râu
rậm, lại cho hai người thị tỳ ăn mặc giả làm quan hầu, rồi
ngầm lấy ngựa mà cưỡi, nói đùa rằng đến thăm Vương tiên
sinh.
Ruổi ngựa đến cổng nhà Cấp gián tức thì
lại lấy roi đánh người theo hầu, nói rằng:
- Ta đến thăm Thị ngự họ Vương chớ đâu có
đến thăm Cấp gián họ Vương!
Quay ngựa mà về. Ðến cổng nhà, người canh
cổng ngỡ là thật, chạy vào báo Vương.
Vương vội dậy ra nghênh tiếp, mới biết là con
dâu đùa. Giận lắm, bảo với phu nhân:
- Người ta đương rình từng kẽ hở của mình,
mà mình lại đem cái xấu xa trong phòng khuê đến tận cổng nhà
người ta mà tâu thì tai họa đến nơi rồi!
Phu nhân giận, chạy sang nhà cô gái mắng thậm
tệ, cô gái chỉ ngớ ngẩn cười, chẳng cãi lại câu nào. Ðánh
không nỡ mà đuổi thì không cửa không nhà, hai vợ chồng buồn
bực suốt đêm không ngủ.
Thời bấy giờ, quan Tể Tướng đương triều
rất hách, nghi vệ, phong thái, xiêm áo, quan hầu so với những kẻ
giả trang của cô gái thì không khác chút gì.
Vương cấp gián cũng nhầm, tưởng là thật;
Mấy lần sai người đến tận cửa nhà Vương dò, mãi đến nửa
đêm mà chưa thấy khách ra, ngờ rằng Tể Tướng với Vương mưu
tính chuyện cơ mật.
Hôm sau vào chầu sớm, gặp mặt hỏi rằng:
- Ðêm qua Tướng công đến nhà ngài đấy ư?
Vương ngỡ là hắn diễu mình, chỉ đỏ mặt
dạ, không nói thêm nữa. Cấp gián càng nghi, không dám mưu hại
nữa, mà từ đó càng cố kết giao lấy lòng với Vương, Vương dò
biết sự tình, mừng thầm, nhưng vẫn dặn ngầm phu nhân khuyên cô
gái sửa đổi những việc làm trước. Cô gái cười xin vâng.
Hơn một năm sau, Tể Tướng bị bãi. Nhân có người
viết thư riêng cho Vương, lại gửi nhầm vào nhà Cấp gián. Cấp
gián mừng lắm. Trước hãy nhờ người quen biết Vương đến
hỏi mượn một vạn lạng vàng. Vương từ chối. Cấp gián thân hành
đến nhà, Vương tìm khăn áo, mãi cũng không thấy. Cấp gián đợi
lâu, giận Vương xược với mình, bực tức định quay ra. Bỗng
thấy công tử, áo cổn mũ miện, có người con gái từ trong cửa
đẩy ra. Cấp gián hãi quá, đoạn rồi lại cười và vỗ về công
tử, lột lấy áo mão của chàng cuốn laị mang đi.
Vương vội ra, thì khách đã đi xa; nghe kể duyên
do, sợ mặt nhợt như đất thó, khóc oà lên mà rằng:
- Ðây là họa nàng dâu đây. Bất nhật sẽ
giết cả họ nhà ta thôi!
Liền cùng phu nhân vác gậy chạy sang. Cô gái đã
biết trước, đóng chặt cửa, tha hồ cho chửi mắng.
Vương giận, lấy búa phá cửa. Cô gái ở trong
nhà mỉm cười nói:
- Thầy chớ giận. Có con dâu ở đây, đao kiếm
búa rìu con dâu cũng xin chịu, quyết không để phiền luỵ đến
thầy mẹ. Thầy làm thế là muốn giết dâu để bịt miệng nhân
chứng ư?
Vương bàn thôi.
Cấp gián về, quả dâng sớ tâu Vương mưu
phản, đem mũ miện áo cổn ra làm bằng. Chúa thượng giật mình,
xét nghiệm ra thì tua mũ miện làm bằng lõi cây cao lương, cây
bố, áo bào khâu bằng vải nát lấy ở khăn bao vàng.
Vua giận Cấp gián vu cáo, lại cho triệu Nguyên
Phong đến, thì thấy dáng điệu ngây ngô lộ rõ, mới phì cười
nói:
- Thế này mà cũng làm vua được ư?
Bàn giao việc cho Pháp tì xét. Cấp gián lại
kiện nhà Vương có yêu quái. Pháp tì tra hỏi nô bộc trong nhà, đều
nói không có ai, chỉ có nàng dâu điên và anh con trai ngây, suốt
ngày cười đùa. Hàng xóm láng giềng cũng không khai gì khác. Bấy
giờ án mới định; cấp gián bị xung làm lính ở Vân Nam.
Vương từ đấy mới biết cô gái là kỳ dị,
lại thấy mẹ nàng lâu không đến, ngờ không phải là người
trần. Bảo phu nhân dò, nàng chỉ cười không nói. Hỏi gạn mãi
thì bưng miệng đáp:
- Con là con gái Ngọc Hoàng, mẹ không biết ư?
Không bao lâu, Vương được thăng chức Kinh Khanh.
Ngoài năm mươi tuổi vẫn lo không có cháu. Cô gái ăn ở đã ba năm
mà đêm đêm vẫn nằm riêng, hình như chưa có sự chung chạ gì.
Phu nhân sai khiêng sập đi, dặn công tử nằm chung với vợ. Ðược
vài hôm, công tử nói với mẹ:
- Mượn sập của con mang đi, sao ngang bướng không
mang trả? Tiểu Thu cứ đêm đêm gác chân lên bụng, thở chả được,
lại quen tay, cứ cấu vào đùi người ta nữa!
Con hầu, vú ở , không ai nhịn được cười; phu
nhân nạt, phát cho mấy cái, bảo đi.
Một hôm cô gái tắm ở trong buồng, công tử trông
thấy đòi tắm chung, cô gái bật cười ngăn lại, dỗ bảo đợi
một lúc. Ra rồi nàng mới thay nước nóng đổ vào vại, cởi
quần áo của chàng ra, cùng thị tỳ đỡ vào. Công tử cảm thấy
hơi nóng ngột ngạt hét to lên đòi ra; cô gái không nghe, lấy chăn
chùm lên. Một lát, không thấy kêu nữa, mở ra xem thì đã tắt
thở. Nàng vẫn cười nói thản nhiên, không sợ, kéo ra đặt lên
giường, lau khô mình mẩy, đắp thêm chăn cho.
Phu nhân nghe thấy, vừa khóc vừa chạy vào
mắng:
- Con điên kia, sao giết con tao?
Cô gái nhoẻn cười đáp:
- Con ngây như thế chẳng thà không có.
Phu nhân càng giận, lấy đầu húc cô gái, bọn
thị tỳ xô vào kéo ra khuyên can. Ðương lúc ồn ào, một con thị
tỳ chạy đến bảo:
- Công tử rên được rồi!
Phu nhân thôi khóc, sờ vào mình con thì thấy hơi
thở nhỏ nhẹ mà mồ hôi ra như tắm, ướt cả chăn chiếu. Một
lát, mồ hôi không chảy nữa, bỗng mở mắt trông bốn bên, nhìn
khắp gia nhân như không quen ai cả, nói:
- Bây giờ nhớ lại những việc trước, cứ như
nằm mộng! Sao vậy nhỉ?
Phu nhân nghe câu nói không có vẻ ngây, lấy làm
lạ lắm, dắt về thăm bố. Hỏi thử mấy lần, quả không ngây.
Mừng rỡ như bắt được của báu. Ðến tối sai khiêng trả sập
về chỗ cũ, sắp sửa chăn gối để xem sao.
Công tử vào buồng, đuổi hắt thị tỳ đi. Sáng
ra, ngó xem thì sập vẫn bỏ không. Từ đấy, không thấy ngây và
điên nữa, mà sắc cầm hoà hợp quấn quít như hình với bóng.
Hơn một năm. Vương lại bị bè đảng của Cấp
gián đàn hặc, đòi bãi chức, nên quan trên cũng khiển trách. Trước
kia quan Trung Thừa Quảng Tây có tặng Vương một bình ngọc, giá
đáng nghìn vàng, bấy giờ định đem ra đút lót để gỡ tội. Cô
gái cũng thích, cầm xem chơi, bỗng tuột tay rơi vỡ, xấu hổ,
chạy đến tự thú. Vợ chồng Vương đang buồn nghe về nỗi bị
người dèm báng đòi cách quan, nghe thế giận lắm, cùng nhiếc
mắng thậm tệ.
Nàng trỗi dậy đi ra, nói với công tử:
- Tôi ở nhà anh, những cái bảo toàn được không
phải chỉ một cái bình, sao không nể mặt nhau một chút? Nói
thực với anh: tôi không phải là người. Vì mẹ tôi gặp nạn
sấm sét, ơn sâu được thầy che chở, lại vì đôi ta có duyên
phận năm năm với nhau, cho nên tôi đến đây để đền ơn, và cũng
để cùng anh trọn nguyền đấy thôi. Thân tôi bị nhiếc mắng đã
nhiều, nhổ tóc mà đếm cũng không xuể, sỡ dĩ không đi ngay là
vì cái duyên năm năm chưa trọn. Bây giờ thì làm sao còn nán lại
được nữa.
Ðọan hầm hầm bước ra. Ðuổi theo thì đã biến
mất. Vương ngẩn người ra, hối hận đã không kịp nữa. Công
tử vào trong nhà, nhìn phấn thừa, thoa cũ, khóc lóc muốn chết,
ăn ngủ không ngon, ngày càng gầy mòn héo hắt. Vương lo lắm,
vội toan cưới vợ khác cho con để giải phiền, mà công tử thì
không vui, chỉ tìm thợ vẽ giỏi họa tranh Tiểu Thu, ngày đêm
thếp hương khấn vái.
Gần hai năm sau, tình cờ có việc từ làng khác
về. Trăng sáng vằng vặc. Ngoài thôn vốn có một khu vườn cảnh
của nhà Vương; công tử vừa cưỡi ngựa đi qua bên ngoài tường,
bỗng nghe có tiếng cười, liền dừng cương, sai đầy tớ nắm hàm
thiếc rồi đứng lên trên yên trông vào, thì thấy hai người con
gái đang chơi đùa trong đó. Vì bóng trăng bị mây phủ mờ mờ,
không trông rõ lắm. Chỉ nghe một cô áo xanh nói:
- Con ranh này, phải đuổi ra ngoài cổng mới được!
Một cô áo đỏ nói:
- Mày đang ở ngay trong sân viện nhà tao, lại còn
định đuổi ai?
Cô áo xanh nói:
- Con ranh, không biết thẹn. Làm vợ không đắt,
bị người ta tống về, lại còn nhận vơ sản nghiệp của người
ư?
Cô áo đỏ nói:
- Chẳng hơn cái đứa đến già vẫn không ai thèm
ngó đến!
Nghe giọng nói giống hệt Tiểu Thu, công tử
vội cất tiếng gọi to. Cô áo xanh bước đi, nói:
- Tao không cãi vã với mày nữa, đức ông chồng
nhà mày đã đến kia kìa.
Ðọan rồi cô áo đỏ đi tới, quả là Tiểu
Thu. Công tử mừng lắm. Cô gái bảo trèo lên tường để mình đỡ
xuống, nói:
- Hai năm không thấy mặt mà xương gầy còn một
nắm rồi!
Công tử cầm tay khóc, kể nỗi nhớ nhung. Cô gái
nói:
- Thiếp cũng biết thế, nhưng không còn mặt nào
trông thấy người nhà được nữa. Hôm nay cùng chị cả chơi đùa,
nào ngờ lại gặp nhau ở đây, mới biết duyên lứa trước không
thể tránh được.
Mời cùng về, nàng không nghe; xin nàng ở lại
trong vườn thì bằng lòng. Công tử bèn sai đầy tớ chạy về thưa
với phu nhân. Phu nhân giật mình ngồi kiệu đến, mở khóa vào. Cô
gái chạy đến, sụp xuống lạy. Phu nhân nắm lấy cánh tay nâng
dậy, chảy nước mắt nhận hết lỗi xưa, hồ như không thể dung
thứ cho mình nói:
- Nếu con không chấp nhận chuyện cũ thì xin hãy
cùng về cho mẹ vui tuổi già.
Nàng đáp rằng không được, lời lẽ quả
quyết. Phu nhân lo ngôi đình Tể hoang vắng, định cho nhìêu người
đến hầu hạ. Cô gái cười nói:
- Con không muốn gặp ai cả, duy chỉ có hai đứa
thị tỳ ngày trước, sớm tối theo con, không thể không quyến luyến
chúng. Ngoài ra chỉ xin một người lão bộc trông coi cổng, còn thì
không cần gì nữa.
Phu nhân thảy theo như lời nàng; lại nói thác đi
rằng công tử dưỡng bệnh trong vườn, rồi hàng ngày mang thức
ăn vật dụng ra mà thôi.
Cô gái thường khuyên công tử lấy vợ khác, công
tử không nghe; hơn một năm sau, sắc mặt, tiếng nói của nàng
dần dần đổi khác, lấy bức vẽ ra, rõ ràng là hai người. Lấy
làm lạ. Cô gái nói:
- Trông thiếp bây giờ có đẹp như ngày xưa
nữa không?
Công tử đáp:
- Bây giờ thì vẫn đẹp, nhưng so với trước thì
hình như không bằng!
Cô gái nói:
- Nghĩa là thiếp đã già rồi!
Công tử nói:
- Người ngoài hai mươi, làm gì lại già ngay được!
Cô gái cười, đốt bức vẽ đi, giật lại thì
đã cháy thành tro. Một hôm nàng nói với công tử:
- Ngày trước khi còn ở nhà, mẹ chàng thường
bảo thiếp đến chết cũng không làm kén được. Bây giờ thì
thầy mẹ đã già, chàng lại là con một, thiếp thực không sinh
nở được, sợ nhỡ việc nối dõi của chàng! Xin lấy vợ về nhà,
sớm tối hầu hạ thầy mẹ, chàng đi lại cả hai nơi, cũng không
có gì là không tiện.
Công tử bằng lòng, nạp sính lễ ở nhà quan Thái
sử họ Chung. Gần đến ngày cưới, nàng tự khâu áo giày cho cô
dâu, rồi đưa về chỗ phu nhân.
Ðến khi cô dâu vào cổng thì tiếng nói, nét
mặt, cử chỉ không khác gì Tiểu Thu chút nào. Chàng lấy làm lạ
lắm. Trở lại khu vườn cảnh thì cô gái đã đi đâu không
biết. Hỏi thị tỳ, thị tỳ đưa ra một chiếc khăn hồng, nói:
- Nương tử tạm về thăm bên ngọai, để lại
vật này cho công tử.
Mở khăn, thấy có buộc cái quyết bằng ngọc ,
bụng đã biết nàng không trở lại nữa, bàn đem cả thị tỳ cùng
về. Tuy giây lát không quên được Tiểu Thu nhưng may mà đối
diện với vợ mới cũng như trông thấy người xưa. Mới chợt
hiểu rằng cái duyên với cô gái họ Chung, Tiểu Thu đã dự
biết, nên thay đổi dáng mặt của nàng trước, để khuây khoả
nỗi nhớ của chàng ngày sau.
Liêu Trai Chí Dị - Bồ Tùng Linh - Ðỗ
Ngọc Toại dịch
|