|
Hoài âm huyện có người tiểu thương tên là Chương
Thu mở một quán bán rượu bên một con lộ lớn ở mé Bắc
thành, để bán cho khách vãng lai. Trong quán bàn ghế bày
biện có phần gọn gàng sạch sẽ, Chương lại còn bán kèm
cặp thêm cả các loại dưa muối, đậu hũ, cũng đều ngon cả.
Duy có điều vốn liếng ít ỏi, lời lãi không được là bao, chỉ
đủ cho gia đình chàng bữa cháo bữa cơm mà thôi, chẳng
hề dám mong đến cuộc sống của hạng trung lưu giầu có.
Sau quán là ba gian phòng nhỏ làm nơi cư trú cho vợ
con Chương. Gian giữa quán mướn một người hỏa kế làm
việc .
Vợ Chương họ Phạm tên Tam Nương, cũng là người
có đôi chút nhan sắc, cử chỉ dịu dàng, thỉnh thoảng ra quán
giúp chàng bán rượu, phong thái yểu điệu phảng phất như
nàng Trác Văn Quân thuở xưa. Tính Chương lại rất hiếu khách, phàm các văn nhân nghệ sĩ đến quán của Chương
ăn uống, hễ ai thiếu tiền, Chương đều không đòi. Trước
cửa quán là một cái bãi đất trống, cỏ hoang tạp thảo mọc
đầy chen lẫn những ngôi mộ cổ mấp mô. Sau quán có
một khe nước lớn chảy quanh vòng vèo, trên bờ liễu rủ
bóng râm, xanh um một cõi.
Một hôm gặp tiết Ðoan Ngọ, mồng năm tháng năm,
vào khoảng giữa trưa, đường xá nhà nào nhà nấy đều đã
đóng kín cổng im lìm, riêng chỉ có quán rượu của Chương
là vẫn còn mở cửa.
Chương sai tên hỏa kế ở trên nhà coi quán, còn chàng
tự xuống bếp nướng cá sào thịt để sửa soạn thưởng thức
ngày lễ.
Thình lình, Chương thấy sai dịch nghiệt ty áp giải
năm tên tù phạm, thuộc vào hạng đầu trộm đuôi cướp, lê
xích leng keng bước vào quán. Vừa ngồi xuống ghế, bọn
chúng đã nhao nhao gọi rượu thịt, thái độ tỏ ra rất là nóng
nẩy.
Tên tửu bảo sợ hãi, nói là đã hết rượu, thì bọn tù
phạm đập bàn đập ghế, la hét chửi bới mắng mỏ, khí thế
rất là hung hãn, khiến cho tên tửu bảo càng thêm sợ hãi,
co đầu rụt cổ, bỏ trốn vào trong nhà, không dám thò ra
ngoài nữa.
Chương và vợ chạy ra xem, thấy thế bèn tươi cười an
ủi bọn tù phạm: - Quý khách đường xá xa xôi, chắc hẳn là đói bụng.
Hôm nay, nhân cảnh trời đẹp, khí hậu ôn hòa, nếu quý khách không quá chê, thì tệ quán xin phép sửa soạn rượu
thịt, để quý khách tùy tiện no say một bữa.
Nói xong, Chương gọi tửu bảo hâm rượu, bày biện
chén bát. Còn vợ chàng cũng xuống bếp bưng lên các món
ăn vừa nấu xong còn nóng hổi, mùi vị hết sức thơm ngon.
Lại còn thêm cả bánh trôi chay ra đãi đằng.
Vợ Chương ngọt ngào mời mọc: - Quý khách đều là người phương Bắc phải không?
Ăn cháo chắc không được no bụng đâu, phải ăn thêm thứ
bánh bột này nữa, nhng làm gấp quá, nếu không ngon,
xin quí vị lượng thứ cho nhà hàng nhá!
Cả bọn tù đều đáp: - Ðược? Ðược? Chủ quán thật là hiếu khách, rất đáng
mặt đồng đạo chủ.
Tửu lượng và sức ăn của bọn tù, tên nào cũng bằng
hai ba người thường. Chỉ một thoáng, bát chén nhẵn
không, chồng chất đầy bàn. ăn xong, bọn tù còn được
Chương thết trà, rồi đun nước ấm đựng trong các ang lớn
bằng gỗ để tắm rửa. Cả bọn tù đều tỏ ra hoan hỉ, hài lòng,
nhưng không hề nói một lời cảm tạ, chỉ khe kháng hỏi
thăm danh tính của chủ quán, rồi ghi nhớ trong lòng trước
khi rời quán.
Lúc đó bọn trẻ con, làng xóm thấy lạ, chen nhau đứng
xem ở trước cửa quán, đều trào phúng chê Chương là
ngốc. Còn Chương lại tự hào sảng khoái, vợ rửa hết chén
bát, quét nhà, kê lại bàn ghế cho chỉnh tề như cũ.
Sang đến mùa Thu, bỗng có ba người, quần áo vải thô
vào quán, hỏi thăm: - Ai là Chương Thu, chủ quán này đây?
Chương vừa kịp đáp "Có mỗ dây," thì lập tức bị ba
người ấy choàng gông vào cổ khóa lại. Cả nhà thấy vậy
đều kinh hoàng sợ hãi. Tam Nương, vợ chàng cũng kêu
gào khóc lóc. Chừng đưa đến huyện, mới hay là tên đầu
sỏ bọn cướp đã khai Chương là người toa trữ các vật cướp
được nên bắt Chương để đối chất.
Huyện lệnh cho người trói Chương lại cho thật chặt
giam trong một cũi gỗ, rồi sai vệ binh giải chàng lên phủ.
Vợ con chàng ra tống hành, khóc lóc vang động cả xóm.
Chương cũng khóc theo, nói:
- Chuyến đi này sống chết lẽ nào chưa biết, nàng hãy
về đóng cửa quán, chờ đợi xem quan xét xử thế nào.
San đó lén bảo người con lớn dấu tiền làm lộ phí bí
mật đi theo, rồi gạt lệ đăng trình.
Lúc đến Tô Châu thì viên Lương tri phủ có việc phải
đi Kim Lăng vắng nhà. Chương bị tống giam vào đại lao,
ban đêm cột chung với bọn đạo tặc lúc trước. Nhà lao
đuốc đóm lờ mờ ảm đạm, côn trùng nỉ non hiu hắt, càng
làm cho Chương khiếp sợ bồn chồn, lo lắng như có bóng
ma quỉ chờn vờn rình rập. Bên ngoài tiếng mõ cầm canh
nửa đêm, thình linh tai Chương nghe có tiếng người gọi
đến tên chàng , âm thanh bất nhất, già có, trẻ có, Nam có,
Bắc có. Chàng nghe giọng quen quen, nhưng không dám
trả lời .
Một lúc lâu sau, bỗng Chương lại nghe có tiếng gọi
khe khẽ: - Chương huynh, quên bọn này rồi sao. Cố nhân cả
đấy mà.
Bấy giờ Chương mới nho nhỏ trả lời:
- Chương Thu chính là đệ đây. Còn các huynh là ai
vậy?
Có tiếng đáp lại:
- Bọn đệ chính là những kẻ đã quấy quả rượu trà tại
quán của huynh vào ngày Tết mồng năm tháng năm bữa
nọ đấy.
Chương sót xa than thở:
- Nào ngờ bọn mình lại gặp nhau cả ở đây. Nhưng
không biết đệ phạm tội gì, các huynh có ai hay không?
Cả bọn đạo tặc nghe Chương hỏi thế đều cười khỉnh
đáp:
- Chính bọn đệ mời huynh vào đây. Mấy hôm trước
bị tra tấn đủ cả ngũ hình ở ngoài cửa công, bọn đệ kiên
quyết không khai, duy có nói huynh là người chủ chứa các
đồ đã cướp được, như nếu có bắt được huynh thì mới chịu
nhận tội, ai ngờ huynh lơ là để rơi vào lưới.
Chương nói: - Ðệ với các huynh chẳng oán thù chi, lẽ nào lại hãm
hại nhau như vậy?
Tiếng nói đáp lại:
- Bọn đệ lẽ nào lại có thù oán gì với huynh. Cái ơn
cơm no rượu say đãi đàng hôm ngày Tết mồng năm tháng
năm đến nay vẫn còn nhớ, nên muốn nhân dịp này đền
đáp lại huynh. Thú thực với huynh bọn đệ đều là những
tay giang hồ đạo tặc đầu sỏ. Chẳng hạn như Lâm Hắc Nhi là người Ðàm Thành, rồi đến Ngoa Nô người Cối Kê;
người thứ ba là Trương Báo, người Hải Lăng; người thứ tư
là Vương Tử Cầm, người Mộc Dương; người thứ năm là
Tiểu Thứ Phi, người Ðại Lương. Tất cả bọn đệ đều giỏi võ
nhanh nhẹn, đã nhiều lần chống cự với quan quân, nên bị
án tử hình. Nay tuy bị bắt, nhưng trốn khỏi nhà giam này
đối với bọn đệ đâu khó khăn gì, chỉ vì biết đại số đã đến
kỳ đều đành thúc thủ tựu mệnh vậy thôi. Ngày huynh ra
khỏi nhà tù, ấy chính là ngày bọn đệ lên đoạn đầu đài
đấy . Xin huynh nhớ kỹ tính danh bọn đệ, để mỗi năm cho
một bát cơm, một chén rượu, một sâu tiền giấy, thì bọn đệ
ở dưới cửu tuyền cũng muôn vàn cảm kích ân sâu.
Bấy giờ Chương mới hiểu rõ nguyên nhân bọn đạo tặc
muốn đưa chàng vào nhà lao, bèn nói:
- Ðệ vốn là kẻ nhát gan hay sợ, còn các huynh là
những tay nghĩa sĩ trên đời. Ðệ xin cố gắng làm theo dặn
bảo của các huynh.
Một lát sau thì trời hừng sáng. Tia nắng qua các khe
hở lọt vào trong nhà tù, soi tỏ diện mạo từng người. Bấy
giờ cả bọn mới nhìn nhau chào hỏi, vừa lau nước mắt vừa
cười, tựa như những người bạn cố tri biết nhau đã từ lâu
rồi vậy.
Tối hôm sau, Chương nghe bên ngoài nhà tù có tiếng
ngựa xe huyên náo, lính tráng hò hét dọn đường, thì chàng
biết là quan tri phủ họ Lương đã trở về.
Lâm Hắc Nhi vội vã cởi áo ngắn lót mình trao cho
Chương mặc vào người. Còn Ngoa Nô và Trương Báo mỗi người cũng tự cởi chiếc áo ngắn tay đưa cho Chương, rồi
ghé tai dặn dò:
- Trong cái áo này có một vật, huynh đừng để mất,
cũng đừng nói cho ai biết. Nếu không, vật trong đó sẽ
không còn là của huynh nữa đâu. Trước cửa nhà huynh,
giữa đám gò mả lau sậy, có một cây bạch dương đã chết
khô, trên cây có hai tổ chim thước, dưới gốc cây là một
ngôi cổ mộ, dưới tấm bia đá có hai cái chum thật lớn, bên
trong cất dấu nhiều châu báu. Khi ra về, huynh hãy chờ
đêm tối không có ai thì ra đào lên mà lấy. Nhớ kỹ, xin
huynh đừng quên đấy.
Nói xong, khảng khái dạt dào, lã chã lệ sa. Chương
cũng cầm lòng không nổi, khóc chẳng thành tiếng.
Một lát sau lại nghe có tiếng bọn lại dịch hò hét chửi
bới, hung hãn như lang sói. Ðã đến giờ quan thẩm án
thăng đường. Cả bọn đạo tặc năm tên bị lôi ra khỏi nhà
lao. Sau đấy có tiếng hô gọi đến tên Chương, rồi chàng
cũng bị đem ra khỏi nhà lao, dẫn đến công đường. Lúc bị
thẩm vấn, thấy Chương mình mẩy run rẩy, đau khổ khóc
lóc, Lâm Hắc Nhi vừa cười vừa mắng:
- Ðồ cẩu trệ? Ta há lại quen nhà ngươi sao. Hôm Tết
mồng năm tháng năm nếu biết đem rượu thịt đãi đằng bọn
ta thì đâu đến nỗi này.
Nhân thế chiêu cung: - Tên họ Chương này quả tình vô tội. Chẳng qua hôm
chúng tôi đi đào tang vật lên, đường từ Hoài Âm đi qua
nhà hắn, xin hắn cho ít rượu thịt, chẳng những hắn không
cho, lại còn lấy cành hoa lựu mà đập lên đầu, nên để tâm thù hận, vu cho hắn để nhập chung cùng án, hắn thực
không phải là người toa tàng đồ gian. Còn như bọn chúng
tôi, phạm phải tử tội, không còn sinh lộ, nay xin chiêu
cung để cho vụ án kết thúc.
Vị quan thẩm án an ủi Chương, nói:
- Anh là người dân lương thiện vô tội bị liên lụy,
nhưng cũng có cái tội là không chiêu đãi khách hàng.
Sau đó tháo cũi thả Chương ra.
Chương khấu đầu tạ ơn rời khỏi công đường, đi tìm
người con lớn ở lữ quán, thì quả nhiên được biết là năm
tên cường đạo bị giết đúng ngày chàng được thả.
Chương bảo con lén mua quan tài, thâu nhập thi thể
của các cường đạo, rồi mua một khoảnh đất mai táng tử
tế .
Lúc về đến nhà, Chương cởi chiếc áo lót cùng hai
chiếc áo ngắn tay ra xem, chỉ thấy sáng lạn lấp lánh đầy
những vàng bạc châu báu, trị giá hơn vạn tiền.
Ðến nửa đêm Chương đem sống cuốc ra chỗ gốc cây
bạch dương, nậy tấm bia lên, thì quả nhiên ở bên dưới có
hai chiếc chum lớn, đúng như lời dặn của bọn cướp, vật
tàng trữ tính ra giá đáng hàng chục vạn.
Từ đấy Chương trở thành cự phú, dời nhà đến Tô
Châu, và bảo con cái chọn mua một khoảnh đất gần chỗ
mộ phần của năm tên cướp, hàng năm cúng tế không
quên.
Chương cũng nghỉ nghề bán quán, chuyển sang kinh
doanh thương mại. Ðến nay cả vùng Hoài Âm còn nghe
truyền tụng câu chuyện trên đây.
Hết chuyện Trần Châu Nhu - Hậu Liêu Trai
Xem chuyện Nghiễm Nhiên Tề Nhân
|